万松引为蔡孝廉作

(明代)卢龙云

君不见桃李花,浅白轻红相间遮。伤春一夜林头雨,飘泊溪边片片霞。

又不见杨柳枝,娜婀千丝拂地垂。一朝霜气摧梧叶,总逐秋风陌上吹。

朔雪漫漫地冻裂,山间百卉俱欲折。岁寒何物可徵奇,苍翠长松端自别。

谁人家玩此珍图,传来的是蔡君谟。节概看君应类此,萎薾于今何有乎。

披图细睹万松树,傲雪淩霜自朝暮。龙干参差护岭云,虬枝葱茜含山雨。

陶径何言菊并存,丁年十八事堪论。托迹聊为处士隐,分荣不羡大夫尊。

闽中夹道君家物,彷佛今犹相咫尺。磥砢终须梁栋材,气色居然嵩岱植。

有时隔水奏笙簧,千年裂石摩穹苍。青牛或出樛枝里,白犬多居偃盖傍。

真人最爱风初入,服食还须俟五粒。更喜兴祥枯复生,共羡禀和高且直。

堪嗟杨柳望秋零,桃李当春只暂荣。岂似贞姿劲节长,不改万山摇落万松青。

《万松引为蔡孝廉作》拼音标注

wàn sōng yǐn wèi cài xiào lián zuò
jūn bù jiàn táo lǐ huā,
qiǎn bái qīng hóng xiāng jiān zhē。
shāng chūn yī yè lín tóu yǔ,
piāo bó xī biān piàn piàn xiá。
yòu bù jiàn yáng lǐu zhī,
nuó ē qiān sī fú dì chúi。
yī zhāo shuāng qì cūi wú yè,
zǒng zhú qīu fēng mò shàng chūi。
shuò xuě màn màn dì dòng liè,
shān jiān bǎi hùi jù yù zhé。
sùi hán hé wù kě zhēng qí,
cāng cùi cháng sōng duān zì bié。
shúi rén jiā wán cǐ zhēn tú,
chuán lái de shì cài jūn mó。
jié gài kàn jūn yìng lèi cǐ,
wēi ěr yú jīn hé yǒu hū。
pī tú xì dǔ wàn sōng shù,
ào xuě líng shuāng zì zhāo mù。
lóng gān cān chà hù líng yún,
qíu zhī cōng qiàn hán shān yǔ。
táo jìng hé yán jú bìng cún,
dīng nián shí bā shì kān lùn。
tuō jī liáo wèi chù shì yǐn,
fēn róng bù xiàn dà fū zūn。
mǐn zhōng jiā dào jūn jiā wù,
páng fó jīn yóu xiāng zhǐ chǐ。
lěi luǒ zhōng xū liáng dòng cái,
qì sè jū rán sōng dài zhí。
yǒu shí gé shǔi zòu shēng huáng,
qiān nián liè shí mó qióng cāng。
qīng níu huò chū jīu zhī lǐ,
bái quǎn duō jū yǎn gài bàng。
zhēn rén zùi ài fēng chū rù,
fú shí huán xū sì wǔ lì。
gèng xǐ xīng xiáng kū fù shēng,
gòng xiàn bǐng hé gāo qiě zhí。
kān jiē yáng lǐu wàng qīu líng,
táo lǐ dāng chūn zhǐ zàn róng。
qǐ sì zhēn zī jìng jié cháng,
bù gǎi wàn shān yáo luò wàn sōng qīng。