东山寺留别限韵走笔
(明代)卢宁
彩鹢欲发涪江涯,攀翻再折青杨枝。青杨千缕数不尽,彩鹢一去来何时。
吴宫花飞莺语切,蜀岭雪滞雁声迟。须知丈夫多意气,岂为中年难别离。
《东山寺留别限韵走笔》拼音标注
dōng shān sì líu bié xiàn yùn zǒu bǐ
cǎi nì yù fā fú jiāng yá,
pān fān zài zhé qīng yáng zhī。
qīng yáng qiān lv̌ shù bù jǐn,
cǎi nì yī qù lái hé shí。
wú gōng huā fēi yīng yǔ qiē,
shǔ líng xuě zhì yàn shēng chí。
xū zhī zhàng fū duō yì qì,
qǐ wèi zhōng nián nán bié lí。