锦缠道

(宋代)安道

几日阴晴,又是海棠红透。湿冰绡、泪痕依旧。斜阳楼外丝丝柳。

绾住春愁,断送春人瘦。

这凄楚黄昏,尽教挨彀。想今宵、梦应该有。把帘儿放了衾儿叠,却卸云鬟,独自和灯守。

《锦缠道》拼音标注

jǐn chán dào
jī rì yīn qíng,
yòu shì hǎi táng hóng tòu。
shī bīng xiāo 、 lèi hén yī jìu。
xié yáng lóu wài sī sī lǐu。
wǎn zhù chūn chóu,
duàn sòng chūn rén shòu。
zhè qī chǔ huáng hūn,
jǐn jiào āi gòu。
xiǎng jīn xiāo 、 mèng yìng gāi yǒu。
bǎ lián ér fàng le qīn ér dié,
què xiè yún huán,
dú zì hé dēng shǒu。