风入松 寄淑贞姊

(宋代)安道

篝灯掩映夜凉时。红褪海棠枝。残蛩四壁寒声咽,听声声、说尽相思。

十二阑干秋老,满林黄叶离披。

年来雁影渐分飞。白发日依依。故乡莫虑烟波阔,梦魂儿、携手同归。

霜冷鸿啼云外,一钩月浸窗西。

《风入松 寄淑贞姊》拼音标注

fēng rù sōng jì shú zhēn zǐ
gōu dēng yǎn yìng yè liáng shí。
hóng tùn hǎi táng zhī。
cán qióng sì bì hán shēng yān,
tīng shēng shēng 、 shuō jǐn xiāng sī。
shí èr lán gān qīu lǎo,
mǎn lín huáng yè lí pī。
nián lái yàn yǐng jiàn fēn fēi。
bái fā rì yī yī。
gù xiāng mò lv̀ yān bō kuò,
mèng hún ér 、 xié shǒu tóng gūi。
shuāng lěng hóng tí yún wài,
yī gōu yuè jìn chuāng xī。