见竹篇

(明代)陆深

昔见竹,真不俗。今见竹,今痛哭。竹色自来无改移,昔日何乐今何悲。

森森绕屋秋更绿,尽是先人手栽玉。竹未化,人当还,举头见竹犹承欢。

直节空九霄,清风尚千古。徘徊竹间路,照影月当午。

好奇有客频到门,何况人间父子恩。君不见孟生笋,湘娥痕。

《见竹篇》拼音标注

jiàn zhú piān
xī jiàn zhú,
zhēn bù sú。
jīn jiàn zhú,
jīn tòng kū。
zhú sè zì lái wú gǎi yí,
xī rì hé lè jīn hé bēi。
sēn sēn rào wū qīu gèng lv̀,
jǐn shì xiān rén shǒu zāi yù。
zhú wèi huà,
rén dāng huán,
jǔ tóu jiàn zhú yóu chéng huān。
zhí jié kōng jǐu xiāo,
qīng fēng shàng qiān gǔ。
pái huái zhú jiān lù,
zhào yǐng yuè dāng wǔ。
hǎo qí yǒu kè pín dào mén,
hé kuàng rén jiān fù zǐ ēn。
jūn bù jiàn mèng shēng sǔn,
xiāng é hén。