理园
(明代)陆深
庭下石齿齿,水际花冥冥。宿痾霁暑雨,时还枕孤亭。
百虑静以遣,世纷老旋经。所存复馀几,兀然顾兹形。
呼童理荒秽,森爽出众青。宣父叹后凋,湘累眷芳馨。
孰云草木姿,奄忽随飘零。持此遂久要,庶以娱暮龄。
《理园》拼音标注
lǐ yuán
tíng xià shí chǐ chǐ,
shǔi jì huā míng míng。
sù ē jì shǔ yǔ,
shí huán zhěn gū tíng。
bǎi lv̀ jìng yǐ qiǎn,
shì fēn lǎo xuán jīng。
suǒ cún fù yú jī,
wù rán gù zī xíng。
hū tóng lǐ huāng hùi,
sēn shuǎng chū zhòng qīng。
xuān fù tàn hòu diāo,
xiāng lèi juàn fāng xīn。
shú yún cǎo mù zī,
yǎn hū súi piāo líng。
chí cǐ sùi jǐu yào,
shù yǐ yú mù líng。