寿西安杨节推七十为其子孟鸾上舍赋
(明代)陆深
蚤岁青云曾得隽,中流绿发已悬车。眼看甲子年将亥,戒守庚申夜是除。
楚国江山空犴狴,壶天日月付樵渔。白云献罢千年赋,青鸟衔将咫尺书。
旧历渐抛身未老,新阳才复景初舒。云霄有子堪传钵,沧海他年拟结庐。
鼎鍊芙蓉丹已熟,门填兰桂庆方馀。朝来七十遥称颂,此是先生一度初。
《寿西安杨节推七十为其子孟鸾上舍赋》拼音标注
shòu xī ān yáng jié tūi qī shí wèi qí zǐ mèng luán shàng shè fù
zǎo sùi qīng yún céng dé jùn,
zhōng líu lv̀ fā yǐ xuán chē。
yǎn kàn jiǎ zǐ nián jiāng hài,
jiè shǒu gēng shēn yè shì chú。
chǔ guó jiāng shān kōng àn bì,
hú tiān rì yuè fù qiáo yú。
bái yún xiàn bà qiān nián fù,
qīng niǎo xián jiāng zhǐ chǐ shū。
jìu lì jiàn pāo shēn wèi lǎo,
xīn yáng cái fù jǐng chū shū。
yún xiāo yǒu zǐ kān chuán bō,
cāng hǎi tā nián nǐ jié lú。
dǐng liàn fú róng dān yǐ shú,
mén tián lán gùi qìng fāng yú。
zhāo lái qī shí yáo chēng sòng,
cǐ shì xiān shēng yī dù chū。