文峰歌为郑正郎

(明代)陆深

云路东南永,闽关紫翠重。蓬莱宫阙近,突兀见文峰。

文峰拔地几千尺,巨灵夜卓凌空碧。特立疑从五老分,高标正傍三山出。

三山秀色钟异人,文峰先生尤绝伦。身同砥柱障东海,力挽华岳开西秦。

二十明经取上第,六曹郎署称无二。作雨为霖本有期,擎天捧日真能事。

当今好手张平山,写出巉岩水墨间。美人被服何雅素,坐看白云相往还。

先生爱山兼爱画,风物江南两奇迈。停骖驻节费追陪,高堂素壁时张挂。

旧家门巷对山居,共道相传百代馀。开图宛见文峰面,若论连城玉不如。

《文峰歌为郑正郎》拼音标注

wén fēng gē wèi zhèng zhèng láng
yún lù dōng nán yǒng,
mǐn guān zǐ cùi zhòng。
péng lái gōng què jìn,
tū wù jiàn wén fēng。
wén fēng bá dì jī qiān chǐ,
jù líng yè zhuō líng kōng bì。
tè lì yí cóng wǔ lǎo fēn,
gāo biāo zhèng bàng sān shān chū。
sān shān xìu sè zhōng yì rén,
wén fēng xiān shēng yóu jué lún。
shēn tóng dǐ zhù zhàng dōng hǎi,
lì wǎn huá yuè kāi xī qín。
èr shí míng jīng qǔ shàng dì,
lìu cáo láng shǔ chēng wú èr。
zuò yǔ wèi lín běn yǒu qī,
qíng tiān pěng rì zhēn néng shì。
dāng jīn hǎo shǒu zhāng píng shān,
xiě chū chán yán shǔi mò jiān。
měi rén bèi fú hé yǎ sù,
zuò kàn bái yún xiāng wǎng huán。
xiān shēng ài shān jiān ài huà,
fēng wù jiāng nán liǎng qí mài。
tíng cān zhù jié fèi zhūi péi,
gāo táng sù bì shí zhāng guà。
jìu jiā mén xiàng dùi shān jū,
gòng dào xiāng chuán bǎi dài yú。
kāi tú wǎn jiàn wén fēng miàn,
ruò lùn lián chéng yù bù rú。