萧宅二三子赠答诗二十首。石答竹

(唐代)卢仝

石报孤竹君,此客甚高调。共我相共痴,不怕主人天下笑。
我非蛱蝶儿,我非桃李枝。不要儿女扑,不要春风吹。
苔藓印我面,雨露皴我皮。此故不嫌我,突兀蒙相知。
此客即西归,我心徒依依。我欲随客去,累重不解飞。
知弟虚心亦待客,此客何以共报之。

《萧宅二三子赠答诗二十首。石答竹》拼音标注

xiāo zhái èr sān zǐ zèng dá shī èr shí shǒu。shí dá zhú
shí bào gū zhú jūn,
cǐ kè shén gāo diào。
gòng wǒ xiāng gòng chī,
bù pà zhǔ rén tiān xià xiào。
wǒ fēi jiá dié ér,
wǒ fēi táo lǐ zhī。
bù yào ér nv̌ pū,
bù yào chūn fēng chūi。
tái xiǎn yìn wǒ miàn,
yǔ lù cūn wǒ pí。
cǐ gù bù xián wǒ,
tū wù méng xiāng zhī。
cǐ kè jí xī gūi,
wǒ xīn tú yī yī。
wǒ yù súi kè qù,
lèi zhòng bù jiě fēi。
zhī dì xū xīn yì dài kè,
cǐ kè hé yǐ gòng bào zhī。