登太虚楼鼓琴
(宋代)安道
潇湘逸响水云流,雁阵惊回明月楼。偶然登眺呜幽兴,翻为丝桐搅别愁。
良夜有情应不寐,征途无主为谁留。何年得遂初衣赋,归卧深山鹿豕游。
《登太虚楼鼓琴》拼音标注
dēng tài xū lóu gǔ qín
xiāo xiāng yì xiǎng shǔi yún líu,
yàn zhèn liáng húi míng yuè lóu。
ǒu rán dēng tiào wū yōu xīng,
fān wèi sī tóng jiǎo bié chóu。
liáng yè yǒu qíng yìng bù mèi,
zhēng tú wú zhǔ wèi shúi líu。
hé nián dé sùi chū yī fù,
gūi wò shēn shān lù shǐ yóu。