宣德箭歌
(清代)陆寅
长安城东鬻废箭,故老欷嘘万人看。金镞敲残鼓铸锋,鸦翎落尽丹黄变。
弃掷风尘未尝试,老杆分明宣德字。珍惜曾教武库藏,标题尚识良工制。
高皇昔日戎衣著,剑扫妖氛定雄略。已见蒲稍入大宛,更闻蒟酱开邛笮。
茫茫九服初通贡,竹箭东南待弦控。包茅常例豫章来,司空檄取官胥送。
贻谋孙子但垂衣,夜夜黄星护紫微。三殿日高香不散,上林花暖燕群飞。
夕烽并罢平安火,服御深宫无一可。青磁烧出碧鸡成,熏炉制就黄金裹。
内家擎献龙颜动,流落人间至今重。金马铜驼倏已非,石砮楛矢成何用?
只今新制逾工巧,故物休言旧时好。猛将难调神臂弓,仙人且代麻姑爪。
君不见银泉山下草萧萧,狐兔秋原正寂寥。仰天大笑羽毛落,一箭穿云看射雕。
《宣德箭歌》拼音标注
xuān dé jiàn gē
cháng ān chéng dōng yù fèi jiàn,
gù lǎo xī xū wàn rén kàn。
jīn zú qiāo cán gǔ zhù fēng,
yā líng luò jǐn dān huáng biàn。
qì zhí fēng chén wèi cháng shì,
lǎo gān fēn míng xuān dé zì。
zhēn xī céng jiào wǔ kù cáng,
biāo tí shàng shì liáng gōng zhì。
gāo huáng xī rì róng yī zhù,
jiàn sǎo yāo fēn dìng xióng lvè。
yǐ jiàn pú shāo rù dà wǎn,
gèng wén jǔ jiàng kāi qióng zé。
máng máng jǐu fú chū tōng gòng,
zhú jiàn dōng nán dài xián kòng。
bāo máo cháng lì yù zhāng lái,
sī kōng xí qǔ guān xū sòng。
yí móu sūn zǐ dàn chúi yī,
yè yè huáng xīng hù zǐ wēi。
sān diàn rì gāo xiāng bù sàn,
shàng lín huā nuǎn yàn qún fēi。
xī fēng bìng bà píng ān huǒ,
fú yù shēn gōng wú yī kě。
qīng cí shāo chū bì jī chéng,
xūn lú zhì jìu huáng jīn guǒ。
nèi jiā qíng xiàn lóng yán dòng,
líu luò rén jiān zhì jīn zhòng。
jīn mǎ tóng tuó shū yǐ fēi,
shí nǔ hù shǐ chéng hé yòng ?
zhǐ jīn xīn zhì yú gōng qiǎo,
gù wù xīu yán jìu shí hǎo。
měng jiāng nán diào shén bì gōng,
xiān rén qiě dài má gū zhuǎ。
jūn bù jiàn yín quán shān xià cǎo xiāo xiāo,
hú tù qīu yuán zhèng jì liáo。
yǎng tiān dà xiào yǔ máo luò,
yī jiàn chuān yún kàn shè diāo。