赠郑曼季诗四首·谷风

(魏晋)陆云

习习谷风,扇此暮春。玄泽坠润,灵华春煴。高山炽景,乔木兴繁。

兰波清涌,芳浒增源。感物兴想,念我怀人。

习习谷风,载穆其音。流芳鼓物,清尘拂林。霖雨嘉播,有渰凄阴。

归鸿逝矣,玄鸟来吟。嗟我怀人,其居乐潜。明发有想,如结予心。

习习谷风,以温以凉。玄黄交泰,品物含章。潜介渊跃,飞鸟云翔。

嗟我怀人,在津之梁。明发有思,凌波褰裳。

习习谷风,有集惟乔。嗟我怀人,于焉逍遥。鸾栖高冈,耳想云韶。

拊翼坠夕,和鸣兴朝。我之思之,言怀其休。

习习谷风,其音孔嘉。所谓伊人,在谷之阿。虎质山啸,龙辉渊播。

维南有箕,匪休其和。有救天毕,戢尔滂沱。懿厥河汉,耽彼大华。

明发有怀,我劳如何。

《赠郑曼季诗四首·谷风》拼音标注

zèng zhèng màn jì shī sì shǒu · gǔ fēng
xí xí gǔ fēng,
shàn cǐ mù chūn。
xuán zé zhùi rùn,
líng huá chūn yūn。
gāo shān chì jǐng,
qiáo mù xīng fán。
lán bō qīng yǒng,
fāng hǔ zēng yuán。
gǎn wù xīng xiǎng,
niàn wǒ huái rén。
xí xí gǔ fēng,
zài mù qí yīn。
líu fāng gǔ wù,
qīng chén fú lín。
lín yǔ jiā bō,
yǒu yǎn qī yīn。
gūi hóng shì yǐ,
xuán niǎo lái yín。
jiē wǒ huái rén,
qí jū lè qián。
míng fā yǒu xiǎng,
rú jié yú xīn。
xí xí gǔ fēng,
yǐ wēn yǐ liáng。
xuán huáng jiāo tài,
pǐn wù hán zhāng。
qián jiè yuān yuè,
fēi niǎo yún xiáng。
jiē wǒ huái rén,
zài jīn zhī liáng。
míng fā yǒu sī,
líng bō qiān cháng。
xí xí gǔ fēng,
yǒu jí wéi qiáo。
jiē wǒ huái rén,
yú yān xiāo yáo。
luán qī gāo gāng,
ěr xiǎng yún sháo。
fǔ yì zhùi xī,
hé míng xīng zhāo。
wǒ zhī sī zhī,
yán huái qí xīu。
xí xí gǔ fēng,
qí yīn kǒng jiā。
suǒ wèi yī rén,
zài gǔ zhī ā。
hǔ zhí shān xiào,
lóng hūi yuān bō。
wéi nán yǒu jī,
fěi xīu qí hé。
yǒu jìu tiān bì,
jí ěr pāng tuó。
yì jué hé hàn,
dān bǐ dà huá。
míng fā yǒu huái,
wǒ láo rú hé。