沁园春·题李艾山先生像二
(清代)陆震
吾邑人文,实自先生,再起词场。当永生之末,犹闻正始,杜陵而下,不愧襄阳。
伯仲相师,朋交迭倡,日坐先公旧草堂。閒高咏,与卧游宗丈,探讨微茫。
不知底事心伤。长北望、神州意激昂。纵杯中酒热,焉能遣恨,风前泪落,只使沾裳。
土室卑栖,牛车稳卧,多少遣民此遁荒。今安在,总云飞星散,人去琴亡。
《沁园春·题李艾山先生像二》拼音标注
qìn yuán chūn · tí lǐ ài shān xiān shēng xiàng èr
wú yì rén wén,
shí zì xiān shēng,
zài qǐ cí cháng。
dāng yǒng shēng zhī mò,
yóu wén zhèng shǐ,
dù líng ér xià,
bù kùi xiāng yáng。
bó zhòng xiāng shī,
péng jiāo dié chàng,
rì zuò xiān gōng jìu cǎo táng。
xián gāo yǒng,
yǔ wò yóu zōng zhàng,
tàn tǎo wēi máng。
bù zhī dǐ shì xīn shāng。
cháng běi wàng 、 shén zhōu yì jī áng。
zòng bēi zhōng jǐu rè,
yān néng qiǎn hèn,
fēng qián lèi luò,
zhǐ shǐ zhān cháng。
tǔ shì bēi qī,
níu chē wěn wò,
duō shǎo qiǎn mín cǐ dùn huāng。
jīn ān zài,
zǒng yún fēi xīng sàn,
rén qù qín wáng。