题邹安斋诗卷

(宋代)罗公升

兵馀十八载,乃忽见此诗。乾坤发危涕,未论言语奇。

古音乃泗磬,丽色藻鲛丝。想见堵墙人,倾倒落笔时。

何清平调,变入寒笳吹。苍茫同谷意,天遣放厥词。

墓槚忽可材,所患访何迟。空馀两家子,把卷惊合离。

九原不可起,可起更可悲。祝君藏名山,小作千岁期。

《题邹安斋诗卷》拼音标注

tí zōu ān zhāi shī juàn
bīng yú shí bā zài,
nǎi hū jiàn cǐ shī。
gān kūn fā wēi tì,
wèi lùn yán yǔ qí。
gǔ yīn nǎi sì qìng,
lì sè zǎo jiǎo sī。
xiǎng jiàn dǔ qiáng rén,
qīng dǎo luò bǐ shí。
nài hé qīng píng diào,
biàn rù hán jiā chūi。
cāng máng tóng gǔ yì,
tiān qiǎn fàng jué cí。
mù jiǎ hū kě cái,
suǒ huàn fǎng hé chí。
kōng yú liǎng jiā zǐ,
bǎ juàn liáng hé lí。
jǐu yuán bù kě qǐ,
kě qǐ gèng kě bēi。
zhù jūn cáng míng shān,
xiǎo zuò qiān sùi qī。