散慵

(宋代)罗公升

散慵陟岚岭,恰与落日平。
天秋万宇淡,尽见山水情。
遥烟破众寂,危花疑月明。
川原自潇洒,衣袂皆风声。
鉴空识本性,凭高失平生。
苍然暮色合,兴尽心复惊。

《散慵》拼音标注

sàn yōng
sàn yōng zhì lán líng,
qià yǔ luò rì píng。
tiān qīu wàn yǔ dàn,
jǐn jiàn shān shǔi qíng。
yáo yān pò zhòng jì,
wēi huā yí yuè míng。
chuān yuán zì xiāo sǎ,
yī mèi jiē fēng shēng。
jiàn kōng shì běn xìng,
píng gāo shī píng shēng。
cāng rán mù sè hé,
xīng jǐn xīn fù liáng 。