味梅为无锡钱世节题

(明代)罗钦顺

寒风吹开白玉瓣,暖风吹出黄金弹。入羹味美万口知,伊谁得味初花时。

锡山居士腴能槁,前身莫是西湖老。已爱撑檐独树奇,还欣照水斜枝好。

岁岁花开雪满天,美人绰约当琼筵。仙姿共出尘埃表,素质相忘太古前。

此中真味人稀会,花间不惜朝朝醉。刘毅空称一代豪,等閒鹅炙为心累。

《味梅为无锡钱世节题》拼音标注

wèi méi wèi wú xí qián shì jié tí
hán fēng chūi kāi bái yù bàn,
nuǎn fēng chūi chū huáng jīn dàn。
rù gēng wèi měi wàn kǒu zhī,
yī shúi dé wèi chū huā shí。
xí shān jū shì yú néng gǎo,
qián shēn mò shì xī hú lǎo。
yǐ ài chēng yán dú shù qí,
huán xīn zhào shǔi xié zhī hǎo。
sùi sùi huā kāi xuě mǎn tiān,
měi rén chuò yuē dāng qióng yán。
xiān zī gòng chū chén āi biǎo,
sù zhí xiāng wàng tài gǔ qián。
cǐ zhōng zhēn wèi rén xī hùi,
huā jiān bù xī zhāo zhāo zùi。
líu yì kōng chēng yī dài háo,
děng xián é zhì wèi xīn lèi。