兰亭序墨本

(宋代)罗颂

文皇嗜好非声色,偶爱兰亭亦其癖。
河南犹恐后来闻,竟使昭陵饿真迹。
世閒能悟知几人,墨本珍传意愈勤。
有似春云隐明月,光影还到行江分。
法曹得此深恨晚,有客携从大梁远。
多言南渡罕曾见,大胜薛家蝉翼本。
嗟我学书从少年,较计点画分媸妍。
老拈撅笔万事懒,忽见锦轴心凄然。
真行姿媚公所取,篆隶何妨更兼有。
退之但作石鼓歌,谈笑讥诃换鹅手。

《兰亭序墨本》拼音标注

lán tíng xù mò běn
wén huáng shì hǎo fēi shēng sè,
ǒu ài lán tíng yì qí pǐ。
hé nán yóu kǒng hòu lái wén,
jìng shǐ zhāo líng è zhēn jī。
shì xián néng wù zhī jī rén,
mò běn zhēn chuán yì yù qín。
yǒu sì chūn yún yǐn míng yuè,
guāng yǐng huán dào xíng jiāng fēn。
fǎ cáo dé cǐ shēn hèn wǎn,
yǒu kè xié cóng dà liáng yuǎn。
duō yán nán dù hǎn céng jiàn,
dà shèng xuē jiā chán yì běn。
jiē wǒ xué shū cóng shǎo nián,
jiào jì diǎn huà fēn chī yán。
lǎo nián juē bǐ wàn shì lǎn,
hū jiàn jǐn zhóu xīn qī rán。
zhēn xíng zī mèi gōng suǒ qǔ,
zhuàn lì hé fáng gèng jiān yǒu。
tùi zhī dàn zuò shí gǔ gē,
tán xiào jī hē huàn é shǒu 。