却羡

(宋代)罗与之

贵客宁知拂徵琴,郢人漫倚引商音。
那堪岁月化双鬓,空有悲欢寄寸心。
囊底有方餐白玉,床头无术致黄金
抗尘走俗曾何补,却羡鹪鹩托一林。

《却羡》拼音标注

què xiàn
gùi kè níng zhī fú zhēng qín,
yǐng rén màn yǐ yǐn shāng yīn。
nà kān sùi yuè huà shuāng bìn,
kōng yǒu bēi huān jì cùn xīn。
náng dǐ yǒu fāng cān bái yù,
chuáng tóu wú zhú zhì huáng jīn。
kàng chén zǒu sú céng hé bǔ,
què xiàn jiāo liáo tuō yī lín 。