唤我
(宋代)罗与之
晴空唤我出柴扉,山色留人倚落晖。
山意已随流水去,晚风忍挟乱花飞。
寻思乐事唯心在,惆怅良辰与原违。
尚有扁舟行绝处,江南水暖镢鱼肥。
山意已随流水去,晚风忍挟乱花飞。
寻思乐事唯心在,惆怅良辰与原违。
尚有扁舟行绝处,江南水暖镢鱼肥。
《唤我》拼音标注
huàn wǒ
qíng kōng huàn wǒ chū chái fēi,
shān sè líu rén yǐ luò hūi。
shān yì yǐ súi líu shǔi qù,
wǎn fēng rěn xié luàn huā fēi。
xún sī lè shì wéi xīn zài,
chóu chàng liáng chén yǔ yuán wéi。
shàng yǒu biǎn zhōu xíng jué chù,
jiāng nán shǔi nuǎn jué yú féi 。