和张洵蒙亭诗韵
(宋代)安道
九溪漓水接潇湘,万壑千岸罗水旁。
七星高耸生辉光,连天一色皆苍苍。
倚江景物似钱塘,况有万户新醅香。
古洞相对举清觞,文渊遗迹徒悲凉。
安得石枕与藤床,梦想昔人风味长。
满车薏苡胜琳琅,流传千载事微芒。
男儿生即志四方,将军异代犹封王。
感时抚事心茫茫,顾我岂有筹策良。
报国志愿不敢忘,此身未暇归江乡。
七星高耸生辉光,连天一色皆苍苍。
倚江景物似钱塘,况有万户新醅香。
古洞相对举清觞,文渊遗迹徒悲凉。
安得石枕与藤床,梦想昔人风味长。
满车薏苡胜琳琅,流传千载事微芒。
男儿生即志四方,将军异代犹封王。
感时抚事心茫茫,顾我岂有筹策良。
报国志愿不敢忘,此身未暇归江乡。
《和张洵蒙亭诗韵》拼音标注
hé zhāng xún méng tíng shī yùn
jǐu xī lí shǔi jiē xiāo xiāng,
wàn hè qiān àn luō shǔi páng。
qī xīng gāo sǒng shēng hūi guāng,
lián tiān yī sè jiē cāng cāng。
yǐ jiāng jǐng wù sì qián táng,
kuàng yǒu wàn hù xīn pēi xiāng。
gǔ dòng xiāng dùi jǔ qīng shāng,
wén yuān yí jī tú bēi liáng。
ān dé shí zhěn yǔ téng chuáng,
mèng xiǎng xī rén fēng wèi cháng。
mǎn chē yì yǐ shèng lín láng,
líu chuán qiān zài shì wēi máng。
nán ér shēng jí zhì sì fāng,
jiāng jūn yì dài yóu fēng wáng。
gǎn shí fǔ shì xīn máng máng,
gù wǒ qǐ yǒu chóu cè liáng。
bào guó zhì yuàn bù gǎn wàng,
cǐ shēn wèi xiá gūi jiāng xiāng 。