洪武庚申夏四月登玉山顶时雅上人适迁华藏于塔院历览终日而返是夕宿友人家灯前闻雨援笔有赋

(元代)吕诚

晓出城西门,荡漾官河艇。朝光散晴官,露气拥高迥。

潮上洲渚没,棹发六飞骋。前岑献奇状,心目快引领。

青山如故人,登陟在俄顷。嗟哉二三子,怜我足力逞。

舍舟入苍翠,一径林木静。阴藓护危栈,古藤落眢井。

映带列桧杉,青黄熟梅杏。古师安禅处,神物伏精猛。

山灵诡异工,幻迹一扫屏。孤塔灰劫馀,傲兀立峰顶。

后岩古华藏,稍复毗卢境。泛观盛衰际,何物得脩永。

道人出迎客,一笑具羞茗。清谈竟终日,毛骨洒然冷。

群鸟亦知还,微阳下西岭。遄归弗成寐,张灯酌楠瘿。

急雨何方来,清声杂蛙黾。鄙言讵成章,聊假管城颖。

《洪武庚申夏四月登玉山顶时雅上人适迁华藏于塔院历览终日而返是夕宿友人家灯前闻雨援笔有赋》拼音标注

hóng wǔ gēng shēn xià sì yuè dēng yù shān dǐng shí yǎ shàng rén shì qiān huá cáng yú tǎ yuàn lì lǎn zhōng rì ér fǎn shì xī sù yǒu rén jiā dēng qián wén yǔ yuán bǐ yǒu fù
xiǎo chū chéng xī mén,
dàng yàng guān hé tǐng。
zhāo guāng sàn qíng guān,
lù qì yǒng gāo jiǒng。
cháo shàng zhōu zhǔ méi,
zhuō fā lìu fēi chěng。
qián cén xiàn qí zhuàng,
xīn mù kuài yǐn lǐng。
qīng shān rú gù rén,
dēng zhì zài é qǐng。
jiē zāi èr sān zǐ,
lián wǒ zú lì chěng。
shè zhōu rù cāng cùi,
yī jìng lín mù jìng。
yīn xiǎn hù wēi zhàn,
gǔ téng luò yuān jǐng。
yìng dài liè kuài shān,
qīng huáng shú méi xìng。
gǔ shī ān shàn chù,
shén wù fú jīng měng。
shān líng gǔi yì gōng,
huàn jī yī sǎo píng。
gū tǎ hūi jié yú,
ào wù lì fēng dǐng。
hòu yán gǔ huá cáng,
shāo fù pí lú jìng。
fàn guān shèng shuāi jì,
hé wù dé xīu yǒng。
dào rén chū yíng kè,
yī xiào jù xīu míng。
qīng tán jìng zhōng rì,
máo gǔ sǎ rán lěng。
qún niǎo yì zhī huán,
wēi yáng xià xī líng。
chuán gūi fú chéng mèi,
zhāng dēng zhuó nán yǐng。
jí yǔ hé fāng lái,
qīng shēng zá wā mǐn。
bǐ yán jù chéng zhāng,
liáo jiǎ guǎn chéng yǐng。