理发
(宋代)吕南公
我发日以少,我梳未尝频。过旬一理之,每理愁欠伸。
壮长足痒屑,奔驰更埃尘。搔爬不觉劳,垢结类组紃。
虽复强栉沐,惮如负千钧。钩牵就平直,流汗益苦辛。
当时结似拳,渐细效梅榛。悬知又十载,几许及变银。
万物有盛衰,吾何为喜嗔。借令但两鬓,岂害有冠巾。
人言发既凋,乃稍异痴民。题诗且自贺,渐系老成人。
《理发》拼音标注
lǐ fā
wǒ fā rì yǐ shǎo,
wǒ shū wèi cháng pín。
guò xún yī lǐ zhī,
měi lǐ chóu qiàn shēn。
zhuàng cháng zú yǎng xiè,
bēn chí gèng āi chén。
sāo pá bù jué láo,
gòu jié lèi zǔ xún。
sūi fù qiáng jié mù,
dàn rú fù qiān jūn。
gōu qiān jìu píng zhí,
líu hàn yì kǔ xīn。
dāng shí jié sì quán,
jiàn xì xiào méi zhēn。
xuán zhī yòu shí zài,
jī xǔ jí biàn yín。
wàn wù yǒu shèng shuāi,
wú hé wèi xǐ tián。
jiè lìng dàn liǎng bìn,
qǐ hài yǒu guān jīn。
rén yán fā jì diāo,
nǎi shāo yì chī mín。
tí shī qiě zì hè,
jiàn xì lǎo chéng rén。