子亦见赠非余所能当因次原韵答之

(宋代)安道

孤轮明月撑晴空,骐骥纵横万马中。骐阔能容奔骐水,帆高时借挽帆风。

春秋皮里天分黑,肠肾文章日映红。一事输君长记取,男儿作健不沙虫。

《子亦见赠非余所能当因次原韵答之》拼音标注

zǐ yì jiàn zèng fēi yú suǒ néng dāng yīn cì yuán yùn dá zhī
gū lún míng yuè chēng qíng kōng,
qí jì zòng héng wàn mǎ zhōng。
qí kuò néng róng bēn qí shǔi,
fān gāo shí jiè wǎn fān fēng。
chūn qīu pí lǐ tiān fēn hēi,
cháng shèn wén zhāng rì yìng hóng。
yī shì shū jūn cháng jì qǔ,
nán ér zuò jiàn bù shā chóng。