李太常伯华江上草堂雪夜出妓弹琵琶

(明代)吕时臣

北风吹雪昼易昏,树深竹密江上村。红灯照席不知夜,忽有远客惊叩门。

马登堂不问姓,不顾傍人即坐定。座中举目皆英豪,主人呼出郑樱桃。

红丝袅地毾鶄暖,帘额纷香落凤毛。大小忽雷手中出,须臾翻作郁轮袍。

媚脸斜凝新病眼,一曲低回黄金槽。众客闻之各掩泪,浔阳此夜我先醉。

天涯海角用此心,古人意气轻黄金。瞥然上马出门去,酒酣寒极天将曙。

《李太常伯华江上草堂雪夜出妓弹琵琶》拼音标注

lǐ tài cháng bó huá jiāng shàng cǎo táng xuě yè chū jì dàn pí pá
běi fēng chūi xuě zhòu yì hūn,
shù shēn zhú mì jiāng shàng cūn。
hóng dēng zhào xí bù zhī yè,
hū yǒu yuǎn kè liáng kòu mén。
xì mǎ dēng táng bù wèn xìng,
bù gù bàng rén jí zuò dìng。
zuò zhōng jǔ mù jiē yīng háo,
zhǔ rén hū chū zhèng yīng táo。
hóng sī niǎo dì tà jīng nuǎn,
lián é fēn xiāng luò fèng máo。
dà xiǎo hū léi shǒu zhōng chū,
xū yú fān zuò yù lún páo。
mèi liǎn xié níng xīn bìng yǎn,
yī qū dī húi huáng jīn cáo。
zhòng kè wén zhī gè yǎn lèi,
xún yáng cǐ yè wǒ xiān zùi。
tiān yá hǎi jiǎo yòng cǐ xīn,
gǔ rén yì qì qīng huáng jīn。
piē rán shàng mǎ chū mén qù,
jǐu hān hán jí tiān jiāng shù。