奉和胡右丞视学所赋

(宋代)吕陶

成都学最古,肇自西汉时。寥寥千馀载,间有或盛衰。

庆历始下诏,四方如响随。良哉乐安伯,治体由本基。

远模类文翁,故事循鲁僖。课试月为度,讲解日有规。

教育犹父兄,片言不迩遗。学子五百人,弦诵何仪仪。

陶成礼义俗,大变西南维。距此已一世,继者贤其谁。

胡公庙堂老,天子深倚毗。下车急先务,劝学为之师。

时异心则同,两哲吹埙篪。作诗遗诸生,字字皆典彝。

近欲美材成,远使纯风熙。砻石建巨堂,竖柱不复攲。

九经满四壁,高下相支持。首尾传注完,粲然日星垂。

斯经与斯堂,天下难等夷。度地得胜势,西隅敞高扉。

气象自宏显,出门见通逵。嘉木种千本,敷阴接春晖。

人将不剪伐,异日甘棠枝。贱子昔在泮,执经趋绛帷。

尝闻先生训,敢告多士知。读书有本统,宜先穷是非。

微言率简易,众说殊支离。详观圣贤迹,于我犹蓍龟。

不独事辞章,华葩竞葳蕤。岂徒换爵禄,称谓生光辉。

立已如远游,纵横亦多岐。取舍各异辙,义利难两驰。

一足少蹭蹬,终身陷污卑。君子与小人,古今不同归。

勉哉笃志操,行副公所期。

《奉和胡右丞视学所赋》拼音标注

fèng hé hú yòu chéng shì xué suǒ fù
chéng dū xué zùi gǔ,
zhào zì xī hàn shí。
liáo liáo qiān yú zài,
jiān yǒu huò shèng shuāi。
qìng lì shǐ xià zhào,
sì fāng rú xiǎng súi。
liáng zāi lè ān bó,
zhì tǐ yóu běn jī。
yuǎn mó lèi wén wēng,
gù shì xún lǔ xī。
kè shì yuè wèi dù,
jiǎng jiě rì yǒu gūi。
jiào yù yóu fù xiōng,
piàn yán bù ěr yí。
xué zǐ wǔ bǎi rén,
xián sòng hé yí yí。
táo chéng lǐ yì sú,
dà biàn xī nán wéi。
jù cǐ yǐ yī shì,
jì zhě xián qí shúi。
hú gōng miào táng lǎo,
tiān zǐ shēn yǐ pí。
xià chē jí xiān wù,
quàn xué wèi zhī shī。
shí yì xīn zé tóng,
liǎng zhé chūi xūn chí。
zuò shī yí zhū shēng,
zì zì jiē diǎn yí。
jìn yù měi cái chéng,
yuǎn shǐ chún fēng xī。
lóng shí jiàn jù táng,
shù zhù bù fù qī。
jǐu jīng mǎn sì bì,
gāo xià xiāng zhī chí。
shǒu wěi chuán zhù wán,
càn rán rì xīng chúi。
sī jīng yǔ sī táng,
tiān xià nán děng yí。
dù dì dé shèng shì,
xī yú chǎng gāo fēi。
qì xiàng zì hóng xiǎn,
chū mén jiàn tōng kúi。
jiā mù zhǒng qiān běn,
fū yīn jiē chūn hūi。
rén jiāng bù jiǎn fá,
yì rì gān táng zhī。
jiàn zǐ xī zài pàn,
zhí jīng qū jiàng wéi。
cháng wén xiān shēng xùn,
gǎn gào duō shì zhī。
dú shū yǒu běn tǒng,
yí xiān qióng shì fēi。
wēi yán lv̀ jiǎn yì,
zhòng shuō shū zhī lí。
xiáng guān shèng xián jī,
yú wǒ yóu shī gūi。
bù dú shì cí zhāng,
huá pā jìng wēi rúi。
qǐ tú huàn jué lù,
chēng wèi shēng guāng hūi。
lì yǐ rú yuǎn yóu,
zòng héng yì duō qí。
qǔ shè gè yì chè,
yì lì nán liǎng chí。
yī zú shǎo cèng dèng,
zhōng shēn xiàn wū bēi。
jūn zǐ yǔ xiǎo rén,
gǔ jīn bù tóng gūi。
miǎn zāi dǔ zhì cāo,
xíng fù gōng suǒ qī。