韩子定嘉雪应祈二首 其二

(宋代)吕陶

天道孰云远,未尝毫釐差。鉴此金石心,报之琼瑰花。

旱氛涤已去,丰岁来何涯。高能累岌业,卑亦蒙污窊。

密布气晃荡,急飘势奔拿。掘地得宝马,集庭瞻白鸦。

岁功助发泄,民口腾欢哗。高原有瑶尘,绝漠无黄沙。

山夫喜执来,戍卒愁闻笳。铁甲彼固凝,石田吾将畬。

雰雰既沾足,陈根其动芽。霏霏幸还反,归路曾忘遐。

待诏一何寒,映书谁肯嗟。鸣弓壮暮猎,冻鼓咽朝衙。

羡君诗笔雄,退之昔名家。染翰动成集,卷轴可载车。

矧此古琴操,应和无以加。雅郑本末殊,中正蒙多哇。

《韩子定嘉雪应祈二首 其二》拼音标注

hán zǐ dìng jiā xuě yìng qí èr shǒu qí èr
tiān dào shú yún yuǎn,
wèi cháng háo lí chà。
jiàn cǐ jīn shí xīn,
bào zhī qióng gūi huā。
hàn fēn dí yǐ qù,
fēng sùi lái hé yá。
gāo néng lèi jí yè,
bēi yì méng wū wā。
mì bù qì huǎng dàng,
jí piāo shì bēn ná。
jué dì dé bǎo mǎ,
jí tíng zhān bái yā。
sùi gōng zhù fā xiè,
mín kǒu téng huān huā。
gāo yuán yǒu yáo chén,
jué mò wú huáng shā。
shān fū xǐ zhí lái,
shù zú chóu wén jiā。
tiě jiǎ bǐ gù níng,
shí tián wú jiāng yú。
fēn fēn jì zhān zú,
chén gēn qí dòng yá。
fēi fēi xìng huán fǎn,
gūi lù céng wàng xiá。
dài zhào yī hé hán,
yìng shū shúi kěn jiē。
míng gōng zhuàng mù liè,
dòng gǔ yān zhāo yá。
xiàn jūn shī bǐ xióng,
tùi zhī xī míng jiā。
rǎn hàn dòng chéng jí,
juàn zhóu kě zài chē。
shěn cǐ gǔ qín cāo,
yìng hé wú yǐ jiā。
yǎ zhèng běn mò shū,
zhōng zhèng méng duō wā。