答王仲高

(宋代)吕陶

从政宜师古,为儒贵席珍。承流仰循吏,虑患属孤臣。

休戚同千里,轻肥止一身。虚名称有土,惭色见斯民。

罗网甘投足,波澜耻问津。狂言干重辟,冷笑待憸人。

琴瑟方调节,刍荛愿采询。闭关聊度日,开卷易经春。

地暖畦蔬足,年丰瓮粟陈。惟特三不愧,通塞任天钧。

《答王仲高》拼音标注

dá wáng zhòng gāo
cóng zhèng yí shī gǔ,
wèi rú gùi xí zhēn。
chéng líu yǎng xún lì,
lv̀ huàn shǔ gū chén。
xīu qī tóng qiān lǐ,
qīng féi zhǐ yī shēn。
xū míng chēng yǒu tǔ,
cán sè jiàn sī mín。
luō wǎng gān tóu zú,
bō lán chǐ wèn jīn。
kuáng yán gān zhòng pì,
lěng xiào dài xiān rén。
qín sè fāng diào jié,
chú ráo yuàn cǎi xún。
bì guān liáo dù rì,
kāi juàn yì jīng chūn。
dì nuǎn qí shū zú,
nián fēng wèng sù chén。
wéi tè sān bù kùi,
tōng sāi rèn tiān jūn。