读黄山谷集

(清代)马春田

山谷老人人俊伟,余事作诗爱谲诡。倔强不若韩退之,苦涩有让樊宗师

倩盼副笄皆所弃,最喜龋齿堕马髻。歌之则钩辀,绎之则骫骳。

譬如品物中,有味玉山榧。苏黄虽并称,苏宫而黄徵。

谓黄为学杜,黄渠而杜海。封域不妨邾莒邦,何必定与齐晋齿。

《读黄山谷集》拼音标注

dú huáng shān gǔ jí
shān gǔ lǎo rén rén jùn wěi,
yú shì zuò shī ài jué gǔi。
jué qiáng bù ruò hán tùi zhī,
kǔ sè yǒu ràng fán zōng shī。
qiàn pàn fù jī jiē suǒ qì,
zùi xǐ qǔ chǐ duò mǎ jì。
gē zhī zé gōu zhōu,
yì zhī zé wěi bì。
pì rú pǐn wù zhōng,
yǒu wèi yù shān fěi。
sū huáng sūi bìng chēng,
sū gōng ér huáng zhēng。
wèi huáng wèi xué dù,
huáng qú ér dù hǎi。
fēng yù bù fáng zhū jǔ bāng,
hé bì dìng yǔ qí jìn chǐ。