邀月亭

(宋代)马存

亭上十分绿醑酒,盘中一箸黄金鸡。沧溟东角邀姮娥,水轮碾上青琉璃。

天风洒扫浮云没,千岩万壑琼瑶窟。桂花飞影入盏来,倾下胸中照清骨。

玉兔捣药与谁餐,且与豪客留朱颜。朱颜如可留,恩重如丘山。

为君杀却虾蟆精,腰间老剑光芒寒。举酒劝明月,听我歌声发。

照见古人多少愁,更与今人照离别。我曹自是高阳徒,肯学群儿叹圆缺。

《邀月亭》拼音标注

yāo yuè tíng
tíng shàng shí fēn lv̀ xǔ jǐu,
pán zhōng yī zhù huáng jīn jī。
cāng míng dōng jiǎo yāo héng é,
shǔi lún niǎn shàng qīng líu lí。
tiān fēng sǎ sǎo fú yún méi,
qiān yán wàn hè qióng yáo kū。
gùi huā fēi yǐng rù zhǎn lái,
qīng xià xiōng zhōng zhào qīng gǔ。
yù tù dǎo yào yǔ shúi cān,
qiě yǔ háo kè líu zhū yán。
zhū yán rú kě líu,
ēn zhòng rú qīu shān。
wèi jūn shā què xiā má jīng,
yāo jiān lǎo jiàn guāng máng hán。
jǔ jǐu quàn míng yuè,
tīng wǒ gē shēng fā。
zhào jiàn gǔ rén duō shǎo chóu,
gèng yǔ jīn rén zhào lí bié。
wǒ cáo zì shì gāo yáng tú,
kěn xué qún ér tàn yuán quē。