寄范安道

(宋代)马存

西山石脚盘如城,芙蓉峰插龙泉精。有客高卧青云层,孤吟自作太古声。

古声无味淡如水,今人有耳甜如饧。君不见登高山,泛流水,子期已没不复生,几世几年无此耳。

恨君不到苍岩阴,不见此客摇头吟。千崖万壑群动息,相知唯有清泉音。

春风捲野浓如波,着人如醉将奈何。几时见我铜鞮陌,为唱襄阳拍手歌。

《寄范安道》拼音标注

jì fàn ān dào
xī shān shí jiǎo pán rú chéng,
fú róng fēng chā lóng quán jīng。
yǒu kè gāo wò qīng yún céng,
gū yín zì zuò tài gǔ shēng。
gǔ shēng wú wèi dàn rú shǔi,
jīn rén yǒu ěr tián rú xíng。
jūn bù jiàn dēng gāo shān,
fàn líu shǔi,
zǐ qī yǐ méi bù fù shēng,
jī shì jī nián wú cǐ ěr。
hèn jūn bù dào cāng yán yīn,
bù jiàn cǐ kè yáo tóu yín。
qiān yá wàn hè qún dòng xī,
xiāng zhī wéi yǒu qīng quán yīn。
chūn fēng juǎn yě nóng rú bō,
zháo rén rú zùi jiāng nài hé。
jī shí jiàn wǒ tóng dī mò,
wèi chàng xiāng yáng pāi shǒu gē。