挽旌节高母二十四韵
(清代)吕庄颐
列女添薪传,骚坛续旧辞。地因梁案著,名共柳丸垂。
闻昔缡初结,相依日正迟。盐齑儒素味,栉纵大家仪。
世忽桑田改,人惊堠火驰。弃繻知己矣,击楫怅何之。
济否重吾力,行乎仗子随。断魂啼杜宇,归梦绝隃糜。
发署凭谁解,城崩未可期。牛衣零独泪,马革失双尸。
镜破鸾悲影,巢空燕认丝。余生惟十指,惜死为诸儿。
芝砌看三秀,萱堂借一枝。移忠仍作孝,以母却兼师。
荻画钩如铁,羊埋舌在瓷。挽车桓氏妇,扃户狄家姨。
菽水贫堪辨,兰膏读自支。誉推元季并,节表郝钟宜。
此父还生此,斯人不愧斯。夜台云寂寂,华表鹤翨翨。
薤露歌难挽,冰霜报有时。清风江上岭,明月井边祠。
岂羡鸳鸯冢,偏须常棣碑。赋诗遥再拜,酬酒问秋湄。
《挽旌节高母二十四韵》拼音标注
wǎn jīng jié gāo mǔ èr shí sì yùn
liè nv̌ tiān xīn chuán,
sāo tán xù jìu cí。
dì yīn liáng àn zhù,
míng gòng lǐu wán chúi。
wén xī lí chū jié,
xiāng yī rì zhèng chí。
yán jī rú sù wèi,
jié zòng dà jiā yí。
shì hū sāng tián gǎi,
rén liáng hòu huǒ chí。
qì xū zhī jǐ yǐ,
jí jí chàng hé zhī。
jì fǒu zhòng wú lì,
xíng hū zhàng zǐ súi。
duàn hún tí dù yǔ,
gūi mèng jué yú mí。
fā shǔ píng shúi jiě,
chéng bēng wèi kě qī。
níu yī líng dú lèi,
mǎ gé shī shuāng shī。
jìng pò luán bēi yǐng,
cháo kōng yàn rèn sī。
yú shēng wéi shí zhǐ,
xī sǐ wèi zhū ér。
zhī qì kàn sān xìu,
xuān táng jiè yī zhī。
yí zhōng réng zuò xiào,
yǐ mǔ què jiān shī。
dí huà gōu rú tiě,
yáng mái shé zài cí。
wǎn chē huán shì fù,
jiōng hù dí jiā yí。
shú shǔi pín kān biàn,
lán gāo dú zì zhī。
yù tūi yuán jì bìng,
jié biǎo hǎo zhōng yí。
cǐ fù huán shēng cǐ,
sī rén bù kùi sī。
yè tái yún jì jì,
huá biǎo hè shì shì。
xiè lù gē nán wǎn,
bīng shuāng bào yǒu shí。
qīng fēng jiāng shàng líng,
míng yuè jǐng biān cí。
qǐ xiàn yuān yāng zhǒng,
piān xū cháng dì bēi。
fù shī yáo zài bài,
chóu jǐu wèn qīu méi。