惕斋用东坡韵 其一

(清代)马鸣萧

四时无休歇,过去那堪数。二气自升那,天地亦何语。

独坐望云烟,波鸟时高举。为怜衰谢人,白发剩几缕。

支离叹此身,短筇难为拄。况复人间世,霜雪杂风雨。

故园枣栗熟,剥落动盈筥。不定若飞蓬,飘欻及黄土。

隐几澹无营,丘壑倘相许。

《惕斋用东坡韵 其一》拼音标注

tì zhāi yòng dōng pō yùn qí yī
sì shí wú xīu xiē,
guò qù nà kān shù。
èr qì zì shēng nà,
tiān dì yì hé yǔ。
dú zuò wàng yún yān,
bō niǎo shí gāo jǔ。
wèi lián shuāi xiè rén,
bái fā shèng jī lv̌。
zhī lí tàn cǐ shēn,
duǎn qióng nán wèi zhǔ。
kuàng fù rén jiān shì,
shuāng xuě zá fēng yǔ。
gù yuán zǎo lì shú,
bō luò dòng yíng jǔ。
bù dìng ruò fēi péng,
piāo xū jí huáng tǔ。
yǐn jī dàn wú yíng,
qīu hè tǎng xiāng xǔ。