东冶亭

(宋代)马之纯

旧时只说东西冶,今日转为长短亭。
无奈梅花临水白,可堪柳色向人青。
十分潋滟苦难把,三叠凉谁忍听。
不道离愁堆满屋,往来车马放教停。

《东冶亭》拼音标注

dōng yě tíng
jìu shí zhǐ shuō dōng xī yě,
jīn rì zhuǎn wèi cháng duǎn tíng。
wú nài méi huā lín shǔi bái,
kě kān lǐu sè xiàng rén qīng。
shí fēn liàn yàn kǔ nán bǎ,
sān dié liáng shúi rěn tīng。
bù dào lí chóu dūi mǎn wū,
wǎng lái chē mǎ fàng jiào tíng 。