虞美人(官妓有名小者 坐中乞词)

(宋代)毛滂

柳枝却学腰肢袅。好似江东小。春风吹绿上眉峰。秀色欲流不断、眼波融。
檐前月上灯花堕。风递余香过。小欢云散已难收。到处冷烟寒雨、为君愁。

《虞美人(官妓有名小者,坐中乞词)》拼音标注

yú měi rén ( guān jì yǒu míng xiǎo zhě,zuò zhōng qǐ cí )
lǐu zhī què xué yāo zhī niǎo。
hǎo sì jiāng dōng xiǎo。
chūn fēng chūi lv̀ shàng méi fēng。
xìu sè yù líu bù duàn 、 yǎn bō róng。
yán qián yuè shàng dēng huā duò。
fēng dì yú xiāng guò。
xiǎo huān yún sàn yǐ nán shōu。
dào chù lěng yān hán yǔ 、 wèi jūn chóu。