东风辞
(宋代)毛滂
大蛇梦惊鳞甲暖,霰雪影断清光夺。
玉帝手持发生机,驰召东风俾回斡。
东风驾言正月头,先驱持律吹九州。
劳苦万物抱憔悴,嘘呵太和如汗流。
草根暖回土膏动,僵冷尽起寒威收。
习习熙点远相属,原隰龙鳞吹小绿。
韶光渐深人不知,但见新新自相续。
珠玑零露日缤纷,要助东风力作春。
向使不来慰枯槁,正应合抱皆樵薪。
眼明初破玄冥黑,咄嗟万物回颜色。
何但桃李著荣华,未遗兔葵并燕麦。
万物之命悬东风,谁云兰台敢争雄。
披襟受之不容易,群公不有归我公。
我公人英国尚父,代天与天通肺腑。
夔龙土苴直唾弃,有作自令物鼓舞。
为时生公岂非天,身任重大宁偶然。
气压千官山不动,德行四海春无边。
东风功成看万彙,年年会与青春期。
雨露涵濡宁惜费。我公经纶亦如春,
惠养元元作元气。万口祝公如一辞,
愿公颜朱发常黟。那知东风共无边,
《东风辞》拼音标注
dōng fēng cí
dòng yún bù níng céng bīng huó,
ā xiāng tūi chē shàng kōng kuò。
dà shé mèng liáng lín jiǎ nuǎn,
xiàn xuě yǐng duàn qīng guāng duó。
yù dì shǒu chí fā shēng jī,
chí zhào dōng fēng bǐ húi wò。
dōng fēng jià yán zhèng yuè tóu,
xiān qū chí lv̀ chūi jǐu zhōu。
láo kǔ wàn wù bào qiáo cùi,
xū hē tài hé rú hàn líu。
cǎo gēn nuǎn húi tǔ gāo dòng,
jiāng lěng jǐn qǐ hán wēi shōu。
xí xí xī diǎn yuǎn xiāng shǔ,
yuán xí lóng lín chūi xiǎo lv̀。
sháo guāng jiàn shēn rén bù zhī,
dàn jiàn xīn xīn zì xiāng xù。
zhū jī líng lù rì bīn fēn,
yào zhù dōng fēng lì zuò chūn。
xiàng shǐ bù lái wèi kū gǎo,
zhèng yìng hé bào jiē qiáo xīn。
yǎn míng chū pò xuán míng hēi,
duō jiē wàn wù húi yán sè。
hé dàn táo lǐ zhù róng huá,
wèi yí tù kúi bìng yàn mài。
wàn wù zhī mìng xuán dōng fēng,
shúi yún lán tái gǎn zhēng xióng。
pī jīn shòu zhī bù róng yì,
qún gōng bù yǒu gūi wǒ gōng。
wǒ gōng rén yīng guó shàng fù,
dài tiān yǔ tiān tōng fèi fǔ。
kúi lóng tǔ jū zhí tuò qì,
yǒu zuò zì lìng wù gǔ wǔ。
wèi shí shēng gōng qǐ fēi tiān,
shēn rèn zhòng dà níng ǒu rán。
qì yā qiān guān shān bù dòng,
dé xíng sì hǎi chūn wú biān。
dōng fēng gōng chéng kàn wàn hùi,
nián nián hùi yǔ qīng chūn qī。
yǔ lù hán rú níng xī fèi。
wǒ gōng jīng lún yì rú chūn,
hùi yǎng yuán yuán zuò yuán qì。
wàn kǒu zhù gōng rú yī cí,
yuàn gōng yán zhū fā cháng yī。
nà zhī dōng fēng gòng wú biān ,
- 上一篇:灯夕当三日而罢今至四月五日国人尚纷然出游
- 下一篇:东归呈元度