满江红 晓起

(清代)毛媞

晓起梳头,尘满了、玉台明镜。试推窗,东风却比,西风还劲。

乱树爱听黄鸟语,小园懒步红芳径。最堪怜、半好半残花,春如病。

寒共暖,相为政。蜂与蝶,应争胜。只青青帝子,坐来端正。

芳草也能迎淑气,丛兰别自成幽性。但小廊、一带曲阑干,闲堪凭。

《满江红 晓起》拼音标注

mǎn jiāng hóng xiǎo qǐ
xiǎo qǐ shū tóu,
chén mǎn le 、 yù tái míng jìng。
shì tūi chuāng,
dōng fēng què bǐ,
xī fēng huán jìng。
luàn shù ài tīng huáng niǎo yǔ,
xiǎo yuán lǎn bù hóng fāng jìng。
zùi kān lián 、 bàn hǎo bàn cán huā,
chūn rú bìng。
hán gòng nuǎn,
xiāng wèi zhèng。
fēng yǔ dié,
yìng zhēng shèng。
zhǐ qīng qīng dì zǐ,
zuò lái duān zhèng。
fāng cǎo yě néng yíng shú qì,
cóng lán bié zì chéng yōu xìng。
dàn xiǎo láng 、 yī dài qū lán gān,
xián kān píng。