听南岳六空上人弹琴

(明代)冒愈昌

我闻唐时颖师宋义海,千载琴心应义待。
开士于今岂后身,朱弦一曲鼓青春。
春空云漠漠,春思生寥廓。
于水见潇湘,于山见衡岳。
弹为山水音,仿佛闻仙乐。
仙乐冷冷行树中,慧鸟流音和晚风。
虚言世上知音少,君自心如半死桐。

《听南岳六空上人弹琴》拼音标注

tīng nán yuè lìu kōng shàng rén dàn qín
wǒ wén táng shí yǐng shī sòng yì hǎi,
qiān zài qín xīn yìng yì dài。
kāi shì yú jīn qǐ hòu shēn,
zhū xián yī qū gǔ qīng chūn。
chūn kōng yún mò mò,
chūn sī shēng liáo kuò。
yú shǔi jiàn xiāo xiāng,
yú shān jiàn héng yuè。
dàn wèi shān shǔi yīn,
fǎng fó wén xiān lè。
xiān lè lěng lěng xíng shù zhōng,
hùi niǎo líu yīn hé wǎn fēng。
xū yán shì shàng zhī yīn shǎo,
jūn zì xīn rú bàn sǐ tóng 。