田家语

(宋代)梅尧臣

谁道田家乐?春税秋未足!里胥扣我门,日夕苦煎促。
盛夏流潦多,白水高于屋。
水既害我菽,蝗又食我粟。
前月诏书来,生齿复板录;三丁籍一壮,恶使操弓韣。
州符今又严,老吏持鞭朴;搜索稚与艾,唯存跛无目。
田闾敢怨嗟,父子各悲哭。
南亩焉可事?买箭卖牛犊。
愁气变久雨,铛缶空无粥。
盲跛不能耕,死亡在迟速。
我闻诚所惭,徒尔叨君禄;却咏“归去来”,刈薪向深谷。

《田家语》拼音标注

tián jiā yǔ
shúi dào tián jiā lè ?
chūn shùi qīu wèi zú !
lǐ xū kòu wǒ mén,
rì xī kǔ jiān cù。
shèng xià líu lǎo duō,
bái shǔi gāo yú wū。
shǔi jì hài wǒ shú,
huáng yòu shí wǒ sù。
qián yuè zhào shū lái,
shēng chǐ fù bǎn lù ; sān dīng jí yī zhuàng,
è shǐ cāo gōng dú。
zhōu fú jīn yòu yán,
lǎo lì chí biān pò ; sōu suǒ zhì yǔ ài,
wéi cún bǒ wú mù。
tián lv́ gǎn yuàn jiē,
fù zǐ gè bēi kū。
nán mǔ yān kě shì ?
mǎi jiàn mài níu dú。
chóu qì biàn jǐu yǔ,
dāng fǒu kōng wú zhōu。
máng bǒ bù néng gēng,
sǐ wáng zài chí sù。
wǒ wén chéng suǒ cán,
tú ěr tāo jūn lù ; què yǒng “ gūi qù lái ”,
yì xīn xiàng shēn gǔ 。