奉酬山甫

(宋代)米芾

每登鉴远楼,下视皇天荡。思挹落落人,凭栏揽万象。

忽逢西浦士,谈彩何萧旷。养成谷口名,行见青藜杖。

山色且淡浓,沤鹭翩下上。渔舟何者子,伫目看烟浪。

《奉酬山甫》拼音标注

fèng chóu shān fǔ
měi dēng jiàn yuǎn lóu,
xià shì huáng tiān dàng。
sī yì luò luò rén,
píng lán lǎn wàn xiàng。
hū féng xī pǔ shì,
tán cǎi hé xiāo kuàng。
yǎng chéng gǔ kǒu míng,
xíng jiàn qīng lí zhàng。
shān sè qiě dàn nóng,
òu lù piān xià shàng。
yú zhōu hé zhě zǐ,
zhù mù kàn yān làng。