吴侍禁绿野亭
(宋代)米芾
楚江倒水天上来,吴山削玉青崔嵬。飞流欲截众峰险,挥手可擘烟云开。
危亭据此揭佳丽,斲出榱桷超层台。凭空直喜纵高举,下瞰愈觉心悠哉。
旷野万顷正入眼,清风四坐无纤埃。浅黛低泼弱柳色,红粉正抹秋莲腮。
好音终日自多兴,美景变态谁能裁。主人与客穷新赏,罗榼更掷神仙杯。
歌珠舞雪不知已,何妨邀月聊徘徊。时来孰肯趣真隐,寄语沮溺无嫌猜。
《吴侍禁绿野亭》拼音标注
wú shì jìn lv̀ yě tíng
chǔ jiāng dǎo shǔi tiān shàng lái,
wú shān xuē yù qīng cūi wéi。
fēi líu yù jié zhòng fēng xiǎn,
hūi shǒu kě bò yān yún kāi。
wēi tíng jù cǐ jiē jiā lì,
zhuó chū cūi jué chāo céng tái。
píng kōng zhí xǐ zòng gāo jǔ,
xià kàn yù jué xīn yōu zāi。
kuàng yě wàn qǐng zhèng rù yǎn,
qīng fēng sì zuò wú xiān āi。
qiǎn dài dī pō ruò lǐu sè,
hóng fěn zhèng mǒ qīu lián sāi。
hǎo yīn zhōng rì zì duō xīng,
měi jǐng biàn tài shúi néng cái。
zhǔ rén yǔ kè qióng xīn shǎng,
luō kè gèng zhí shén xiān bēi。
gē zhū wǔ xuě bù zhī yǐ,
hé fáng yāo yuè liáo pái huái。
shí lái shú kěn qù zhēn yǐn,
jì yǔ jū nì wú xián cāi。
- 上一篇:赏心亭晚望
- 下一篇:题子敬范新妇唐摹帖三首 其二