秋柳诗八首 其六
(宋代)安道
宝马香车满路尘,相看能得几时新。飘将堕地皆成土,悲自伤心敢怨人。
绿谢枉遮千里目,青归难借一丝春。萧条随分黄泥岸,羞把繁华问水滨。
《秋柳诗八首 其六》拼音标注
qīu lǐu shī bā shǒu qí lìu
bǎo mǎ xiāng chē mǎn lù chén,
xiāng kàn néng dé jī shí xīn。
piāo jiāng duò dì jiē chéng tǔ,
bēi zì shāng xīn gǎn yuàn rén。
lv̀ xiè wǎng zhē qiān lǐ mù,
qīng gūi nán jiè yī sī chūn。
xiāo tiáo súi fēn huáng ní àn,
xīu bǎ fán huá wèn shǔi bīn。