观德亭记
(宋代)安道
君子之于射也,内志正,外体直,持弓矢审固,而后可以言中,故古者射以观德。德也者,得之于其心也,君子之学,求以得之于其心,故君子之于射以存其心也。是故躁于其心者其动妄,荡于其心者其视浮,歉于其心者其气馁,忽于其心者其貌惰,傲于其心者其色矜,五者,心之不存也。不存也者,不学也。
君子之学于射,以存其心也,是故心端则体正,心敬则容肃,心平则气舒,心专则视审,心通故时而理,心纯故让而恪,心宏故胜而不张、负而不驰,七者备而君子之德成。
君子无所不用其学也,于射见之矣。故曰:为人君者以为君鹄,为人臣者以为臣鹄,为人父者以为父鹄,为人子者以为子鹄。射也者,射己之鹄也,鹄也者,心也,各射己之心也,各得其心而已。故曰:可以观德矣。作《观德亭记》。
《观德亭记》拼音标注
guān dé tíng jì
jūn zǐ zhī yú shè yě,
nèi zhì zhèng,
wài tǐ zhí,
chí gōng shǐ shěn gù,
ér hòu kě yǐ yán zhōng,
gù gǔ zhě shè yǐ guān dé。
dé yě zhě,
dé zhī yú qí xīn yě,
jūn zǐ zhī xué,
qíu yǐ dé zhī yú qí xīn,
gù jūn zǐ zhī yú shè yǐ cún qí xīn yě。
shì gù zào yú qí xīn zhě qí dòng wàng,
dàng yú qí xīn zhě qí shì fú,
qiàn yú qí xīn zhě qí qì něi,
hū yú qí xīn zhě qí mào duò,
ào yú qí xīn zhě qí sè jīn,
wǔ zhě,
xīn zhī bù cún yě。
bù cún yě zhě,
bù xué yě。
jūn zǐ zhī xué yú shè,
yǐ cún qí xīn yě,
shì gù xīn duān zé tǐ zhèng,
xīn jìng zé róng sù,
xīn píng zé qì shū,
xīn zhuān zé shì shěn,
xīn tōng gù shí ér lǐ,
xīn chún gù ràng ér kè,
xīn hóng gù shèng ér bù zhāng 、 fù ér bù chí,
qī zhě bèi ér jūn zǐ zhī dé chéng。
jūn zǐ wú suǒ bù yòng qí xué yě,
yú shè jiàn zhī yǐ。
gù yuē : wèi rén jūn zhě yǐ wèi jūn hú,
wèi rén chén zhě yǐ wèi chén hú,
wèi rén fù zhě yǐ wèi fù hú,
wèi rén zǐ zhě yǐ wèi zǐ hú。
shè yě zhě,
shè jǐ zhī hú yě,
hú yě zhě,
xīn yě,
gè shè jǐ zhī xīn yě,
gè dé qí xīn ér yǐ。
gù yuē : kě yǐ guān dé yǐ。
zuò 《 guān dé tíng jì 》。
- 上一篇:读山海经十三首·其四
- 下一篇:九字梅花咏