又借韵自赋一首用呈诸公
(明代)祝允明
才到炎方便忆还,空歌游子剑前颜。空秋阳鸟遵遥渚,短景浮云出故山。
开被放衙星未没,推窗观海日将攀。诸公总是蓝田璧,不弃他山老石顽。
《又借韵自赋一首用呈诸公》拼音标注
yòu jiè yùn zì fù yī shǒu yòng chéng zhū gōng
cái dào yán fāng biàn yì huán,
kōng gē yóu zǐ jiàn qián yán。
kōng qīu yáng niǎo zūn yáo zhǔ,
duǎn jǐng fú yún chū gù shān。
kāi bèi fàng yá xīng wèi méi,
tūi chuāng guān hǎi rì jiāng pān。
zhū gōng zǒng shì lán tián bì,
bù qì tā shān lǎo shí wán。