清心轩为徐彦澄赋

(明代)倪谦

至人本无欲,贤者能寡之。天真洞轩豁,灵台果何疵。

彼哉夸毗子,汨汨务外驰。玄珠浊水昏,宝鉴凝尘缁。

畴能濯与拭,粲然发光辉。南州孺子孙,克已恒自持。

冀令方寸间,清如湛涟漪。心清万理明,酬应靡不宜。

宁知众欲攻,伺隙抵我巇。勉焉慎毋间,素魄当空垂。

《清心轩为徐彦澄赋》拼音标注

qīng xīn xuān wèi xú yàn chéng fù
zhì rén běn wú yù,
xián zhě néng guǎ zhī。
tiān zhēn dòng xuān huō,
líng tái guǒ hé cī。
bǐ zāi kuā pí zǐ,
mì mì wù wài chí。
xuán zhū zhuó shǔi hūn,
bǎo jiàn níng chén zī。
chóu néng zhuó yǔ shì,
càn rán fā guāng hūi。
nán zhōu rú zǐ sūn,
kè yǐ héng zì chí。
jì lìng fāng cùn jiān,
qīng rú zhàn lián yī。
xīn qīng wàn lǐ míng,
chóu yìng mǐ bù yí。
níng zhī zhòng yù gōng,
sì xì dǐ wǒ xī。
miǎn yān shèn wú jiān,
sù pò dāng kōng chúi。