戏赠山人李老
(清代)倪瑞璿
李山人,年已翁,可怜白发颜犹红。矮茅屋是尔宫,青藜杖是尔童。
烟霞满怀丘壑卧,夜呼骨痛朝呼饿。戚施举步行逡巡,天意厚汝汝真嗔。
汝不见孙膑成名无一足,苻坚快意得半人。
《戏赠山人李老》拼音标注
xì zèng shān rén lǐ lǎo
lǐ shān rén,
nián yǐ wēng,
kě lián bái fā yán yóu hóng。
ǎi máo wū shì ěr gōng,
qīng lí zhàng shì ěr tóng。
yān xiá mǎn huái qīu hè wò,
yè hū gǔ tòng zhāo hū è。
qī shī jǔ bù xíng qūn xún,
tiān yì hòu rǔ rǔ zhēn tián。
rǔ bù jiàn sūn bìn chéng míng wú yī zú,
fú jiān kuài yì dé bàn rén。