题唐子华枯木为曰川学士

(明代)倪岳

传君好画欲成癖,长缣巨轴堆满家。长南钟沈动连幅,更有吴兴唐子华。

子华笔力独苍古,参天老木纷如麻。云中蛟龙怒且攫,海底珊瑚欹复斜。

大者时闻撼风雨,小者恍若迷烟霞。柔柯蔽空积苍翠,老干碍日争槎牙。

根蟠怪石起突兀,溪流斗谷随低洼。初疑三军罢远猎,旌旄十里犹毵㲚。

又疑八月渡河汉,彷佛博望初回槎。吴兴公子墨妙者,往往落笔人惊誇。

松雪斋中脱见此,亦且退避相咨嗟。萧条异代感陈迹,至宝郑重谁能加。

还君此卷挂君壁,一扫凡品真涂鸦。

《题唐子华枯木为曰川学士》拼音标注

tí táng zǐ huá kū mù wèi yuē chuān xué shì
chuán jūn hǎo huà yù chéng pǐ,
cháng jiān jù zhóu dūi mǎn jiā。
cháng nán zhōng shěn dòng lián fú,
gèng yǒu wú xīng táng zǐ huá。
zǐ huá bǐ lì dú cāng gǔ,
cān tiān lǎo mù fēn rú má。
yún zhōng jiāo lóng nù qiě jué,
hǎi dǐ shān hú yī fù xié。
dà zhě shí wén hàn fēng yǔ,
xiǎo zhě huǎng ruò mí yān xiá。
róu kē bì kōng jī cāng cùi,
lǎo gān ài rì zhēng chá yá。
gēn pán guài shí qǐ tū wù,
xī líu dǒu gǔ súi dī wā。
chū yí sān jūn bà yuǎn liè,
jīng máo shí lǐ yóu sān 㲚。
yòu yí bā yuè dù hé hàn,
páng fó bó wàng chū húi chá。
wú xīng gōng zǐ mò miào zhě,
wǎng wǎng luò bǐ rén liáng kuā。
sōng xuě zhāi zhōng tuō jiàn cǐ,
yì qiě tùi bì xiāng zī jiē。
xiāo tiáo yì dài gǎn chén jī,
zhì bǎo zhèng zhòng shúi néng jiā。
huán jūn cǐ juàn guà jūn bì,
yī sǎo fán pǐn zhēn tú yā。