题安可久山水之间
(明代)张以宁
安子可久何清修,读书淮海之东头。淮山娟娟桂枝碧,淮水苍苍瓜蔓流。
云开翡翠耀初日,月出玻璃涵素秋。作亭名以山水间,浩荡逸兴生沧洲。
松巅有时见放鹤,苇畔亦或听拿舟。一翁二季乐复乐,万事区区何所求。
我闻伯牙去已久,人间琴意常悠悠。安子安子尔家古瀛洲,列仙冠盖此中游。
山连归墟北斗近,水到碣石青天浮。侧聆海上有灵槎,子能乘之问牵牛。
我家溪上更清绝,瑶草长尽何淹留。亦欲翛然税凡鞅,相从羽人戏丹丘。
《题安可久山水之间》拼音标注
tí ān kě jǐu shān shǔi zhī jiān
ān zǐ kě jǐu hé qīng xīu,
dú shū huái hǎi zhī dōng tóu。
huái shān juān juān gùi zhī bì,
huái shǔi cāng cāng guā màn líu。
yún kāi fěi cùi yào chū rì,
yuè chū bō lí hán sù qīu。
zuò tíng míng yǐ shān shǔi jiān,
hào dàng yì xīng shēng cāng zhōu。
sōng diān yǒu shí jiàn fàng hè,
wěi pàn yì huò tīng ná zhōu。
yī wēng èr jì lè fù lè,
wàn shì qū qū hé suǒ qíu。
wǒ wén bó yá qù yǐ jǐu,
rén jiān qín yì cháng yōu yōu。
ān zǐ ān zǐ ěr jiā gǔ yíng zhōu,
liè xiān guān gài cǐ zhōng yóu。
shān lián gūi xū běi dǒu jìn,
shǔi dào jié shí qīng tiān fú。
cè líng hǎi shàng yǒu líng chá,
zǐ néng chéng zhī wèn qiān níu。
wǒ jiā xī shàng gèng qīng jué,
yáo cǎo cháng jǐn hé yān líu。
yì yù xiāo rán shùi fán yǎng,
xiāng cóng yǔ rén xì dān qīu。