题王伯纯青雨亭

(明代)张以宁

王家茅亭好丛竹,青雨萧疏滴晴绿。青云飞来西山岑,晓涨愔愔秋万斛。

王郎磊落奇崛之英材,气压云根万苍玉。粉香染笔露离离,翠羽听诗霜簌簌。

翠屏山人吟更狂,于此亭中几回宿。山中昔骑雪色鹿,月上青琅响茅屋。

山湫蛟起雨如轴,我卧其下卷书读。十年倦枕梦中寒,起视红尘眯人目。

王郎诵诗酌我酒,我为君歌岁寒曲。红云信宿化黄泥,百卉荣枯手番覆。

人间耐久独此君,令我嗟叹看不足。曲终双鹤为君舞,仰观青霄意踯躅。

王郎王郎莫相疑,岁晚期之在空谷。

《题王伯纯青雨亭》拼音标注

tí wáng bó chún qīng yǔ tíng
wáng jiā máo tíng hǎo cóng zhú,
qīng yǔ xiāo shū dī qíng lv̀。
qīng yún fēi lái xī shān cén,
xiǎo zhǎng yīn yīn qīu wàn hú。
wáng láng lěi luò qí jué zhī yīng cái,
qì yā yún gēn wàn cāng yù。
fěn xiāng rǎn bǐ lù lí lí,
cùi yǔ tīng shī shuāng sù sù。
cùi píng shān rén yín gèng kuáng,
yú cǐ tíng zhōng jī húi sù。
shān zhōng xī qí xuě sè lù,
yuè shàng qīng láng xiǎng máo wū。
shān jiǎo jiāo qǐ yǔ rú zhóu,
wǒ wò qí xià juàn shū dú。
shí nián juàn zhěn mèng zhōng hán,
qǐ shì hóng chén mǐ rén mù。
wáng láng sòng shī zhuó wǒ jǐu,
wǒ wèi jūn gē sùi hán qū。
hóng yún xìn sù huà huáng ní,
bǎi hùi róng kū shǒu fān fù。
rén jiān nài jǐu dú cǐ jūn,
lìng wǒ jiē tàn kàn bù zú。
qū zhōng shuāng hè wèi jūn wǔ,
yǎng guān qīng xiāo yì zhí zhú。
wáng láng wáng láng mò xiāng yí,
sùi wǎn qī zhī zài kōng gǔ。