春厓堂诗
(明代)张以宁
上天生万汇,何物能报之?所以古孝能,感兹《蓼莪》诗
。
况母红芳年,手提黄口儿。
独于霜雪际,回此阳春熙。
昔为断蓬根,今如芳兰枝。
母恩虽莫报,能职当何为。
愿将一寸草,化作倾阳葵。
上以承君宠,下以报母慈。
。
况母红芳年,手提黄口儿。
独于霜雪际,回此阳春熙。
昔为断蓬根,今如芳兰枝。
母恩虽莫报,能职当何为。
愿将一寸草,化作倾阳葵。
上以承君宠,下以报母慈。
《春厓堂诗》拼音标注
chūn yá táng shī
shàng tiān shēng wàn hùi,
hé wù néng bào zhī ?
suǒ yǐ gǔ xiào néng,
gǎn zī 《 liǎo é 》 shī 。
kuàng mǔ hóng fāng nián,
shǒu tí huáng kǒu ér。
dú yú shuāng xuě jì,
húi cǐ yáng chūn xī。
xī wèi duàn péng gēn,
jīn rú fāng lán zhī。
mǔ ēn sūi mò bào,
néng zhí dāng hé wèi。
yuàn jiāng yī cùn cǎo,
huà zuò qīng yáng kúi。
shàng yǐ chéng jūn chǒng,
xià yǐ bào mǔ cí 。
- 上一篇:建业清凉寺次王伯循御史竹亭壁间韵
- 下一篇:梨花锦鸠