廷器亲家索画梧竹图成系之以词
(明代)张宁
高居寂阒兮地迥春深,时物竞发兮春蔓交侵。兰葳垂而不见兮,鞠迟暮而湮沉。
松偃蹇而蔽壑兮,梅槎牙而当岑。陟高冈以纾眺兮,越陂陀而幽寻。
将息迹以灭影兮,胡跫然乎空谷之音。忽流眄夫碧梧之茏葱兮,翳翠竹之萧森。
笋落箨以成竿兮,条挺秀而增阴。搴群芳而独伍兮,蠲众迹而孤吟。
招清风于予袖兮,邀明月于余襟。执高致以自适兮,谅卒岁而同心。
嗟庶植之殊情兮,纷纤丽而妖淫。或先时而忽往兮,或后时而乖于今。
芳华与土壤而同归兮,硕大又匠石之难禁。羌是物之具美兮,永盘衍乎丰林。
若夫通方贡兮侪南金,荐郊庙兮偶球琳。列匏管兮为瑟琴。
是固造物者之定分,乌足以状是物之登临。
《廷器亲家索画梧竹图成系之以词》拼音标注
tíng qì qīn jiā suǒ huà wú zhú tú chéng xì zhī yǐ cí
gāo jū jì qù xī dì jiǒng chūn shēn,
shí wù jìng fā xī chūn màn jiāo qīn。
lán wēi chúi ér bù jiàn xī,
jū chí mù ér yīn chén。
sōng yǎn jiǎn ér bì hè xī,
méi chá yá ér dāng cén。
zhì gāo gāng yǐ shū tiào xī,
yuè bēi tuó ér yōu xún。
jiāng xī jī yǐ miè yǐng xī,
hú qióng rán hū kōng gǔ zhī yīn。
hū líu miǎn fū bì wú zhī lóng cōng xī,
yì cùi zhú zhī xiāo sēn。
sǔn luò tuò yǐ chéng gān xī,
tiáo tǐng xìu ér zēng yīn。
qiān qún fāng ér dú wǔ xī,
juān zhòng jī ér gū yín。
zhāo qīng fēng yú yú xìu xī,
yāo míng yuè yú yú jīn。
zhí gāo zhì yǐ zì shì xī,
liàng zú sùi ér tóng xīn。
jiē shù zhí zhī shū qíng xī,
fēn xiān lì ér yāo yín。
huò xiān shí ér hū wǎng xī,
huò hòu shí ér guāi yú jīn。
fāng huá yǔ tǔ rǎng ér tóng gūi xī,
shuò dà yòu jiàng shí zhī nán jìn。
qiāng shì wù zhī jù měi xī,
yǒng pán yǎn hū fēng lín。
ruò fū tōng fāng gòng xī chái nán jīn,
jiàn jiāo miào xī ǒu qíu lín。
liè páo guǎn xī wèi sè qín。
shì gù zào wù zhě zhī dìng fēn,
wū zú yǐ zhuàng shì wù zhī dēng lín。